Tốt nghiệp đại học lại đi rửa chén
trong nhà hàng năm sao, chuẩn bị lên chức thì đi học nước ngoài. Rồi lại bỏ hết
mọi thứ để có thể đi học thạc sĩ ẩm thực. Và cuối cùng, sau khi bôn ba khắp
nơi, cô gái trẻ quay về quê nhà...
Học ĐH Kinh tế và đi… rửa chén!
Nhìn Ngọc Hà khó mà đoán được tuổi
cô, những nhà báo nước ngoài khi nghe giới thiệu cô là tổng giám đốc đều ngạc
nhiên kêu: “Wow, sao cô nhỏ thế?”. Nhỏ bao nhiêu không biết, chỉ biết rằng con
đường cô đã đi qua là một con đường lớn và dài, cô đã tự mình vượt qua một cách
thông minh và táo bạo cách đây 11 năm.
Gặp cô trong một góc quán cà phê.
Bằng một giọng nói khá quyết đoán, Ngọc Hà kể về cái ngày cô bị bạn bè, gia
đình bảo “điên” khi chuẩn bị tốt nghiệp khoa quản trị kinh doanh Trường đại học
Kinh tế TPHCM lại đi xin việc tại khách sạn nổi Sài Gòn (Saigon Floating
Hotel). Mà làm gì cơ? Cô bảo: làm phục vụ.
Nói cho sang chứ thật ra công việc
Ngọc Hà được phân công là rửa ly, rửa chén dưới bếp tầng hầm, cả ba tháng trời
làm việc thực tập sinh mà chỉ được “ló mặt” lên nhà hàng có vài ba lần. Vậy mà
mỗi lần nhắc đến công việc ngày xưa này, Ngọc Hà đều khen là “hấp dẫn” bởi nơi
đây có phong cách chuyên nghiệp trong huấn luyện và quản lý nhân viên. Từ việc
nhỏ nhất như cách cầm chiếc khay cho tới sắp đặt muỗng nĩa từng loại món ăn, chính
xác đến từng inch và người quản lý có thể điều hành, quan sát nhân viên thuộc
cấp ở mọi góc độ…
Thật ra Ngọc Hà không “điên” như mọi
người tưởng, việc cô xuống nơi này làm còn có một điều bí mật: trước đó cô phát
hiện dưới tầng hầm của khách sạn nổi có một thư viện với đầy đủ các loại sách
về quản lý khách sạn, nhà hàng... Đó là “cẩm nang” của cả một nền công nghiệp
ẩm thực.
Hà bảo: “Ngay từ lúc chọn cách đi
rửa chén, rửa ly, tôi đã quyết định đến với nghề này một cách nghiêm túc nhất,
ở đẳng cấp cao nhất”. Mỗi lúc xong ca, người ta nhanh chân ra về, Ngọc Hà lại
lủi xuống tầng hầm và đọc say sưa tất cả. Những cuốn sách mở ra một chân trời
quá mới, nói rằng nghề phục vụ đâu chỉ là bưng bê mà là cả một qui trình công
nghiệp về quản lý. Rồi những tờ báo mà khách hàng đọc và vứt vào sọt rác, Ngọc
Hà cũng lượm mang về nhà đọc. Những ý tưởng ấp ủ cứ lớn dần trong đầu cô.
Hết ba tháng làm thực tập dưới bếp,
giám đốc ẩm thực hỏi: “Cô có muốn làm việc ở đây?”. Ngọc Hà gật đầu nhưng bảo:
“Để ra trường đã, giờ phải viết báo cáo thực tập”. Ra trường, cô quyết định vào
làm phục vụ chính thức.
Ngọc Hà cặm cụi đi con đường của
mình: luôn tới trước giờ lên ca 15 phút, chỉnh đốn trang phục, xòe tay để kiểm
tra rồi bước vào nhà hàng chụp lấy cái khay như một “vật bất ly thân”, vừa làm
vừa xem xét những qui trình đã hết sức chặt chẽ này thể nào cũng còn chỗ cho
mình cải tiến. “Người ta chỉ trông hết tám tiếng làm việc là về nhà nghỉ ngơi,
đi chơi, mua sắm..., còn Hà thì bỏ ra nhiều thời gian hơn thế để suy nghĩ về
công việc bởi Hà say mê nó”.
Cho tới một ngày, có một vị khách lạ
cứ nằng nặc hỏi tên Hà: “Tôi thấy cô nói tiếng Anh quá tốt, muốn biết tên
thôi”. Sau đó, ông này về nước và viết một bức thư gửi lời cảm ơn tới tổng giám
đốc khách sạn. Đó là một vị khách VIP - tổng giám đốc Tập đoàn American Bank.
Vị tổng giám đốc khách sạn nổi cho gọi Ngọc Hà lên và gửi một thư cảm ơn khác:
“Sự khen ngợi mà khách hàng dành cho cô là sự thành công của công ty. Xin cảm
ơn!”. Cô phục vụ hơi bối rối, trả lời đơn giản: “Chỉ là nhiệm vụ của tôi và tôi
đã làm tốt thôi!”. Cô khá nổi tiếng từ bữa đó!
Sau một năm làm phục vụ, Ngọc Hà lên
chức tổ trưởng giám sát và ba năm sau cô chuẩn bị nhận quyết định làm quản lý
nhà hàng thì một vị khách lạ xuất hiện…
Ra đi và mang về…
Đó là một người Singapore, ông ngồi
ăn, quan sát chăm chú, rồi đột nhiên gọi người phục vụ lại và hỏi: “Cô có thích
đi Singapore học không? Tập đoàn Amara sắp mở một khách sạn lớn ở TPHCM”. Người
khách ấy là ông Lee Weng Kee, chủ tịch hội đồng quản trị của Amara.
Ngọc Hà nhớ thời thực tập cô cũng
từng một lần nghe chính ông khách này hỏi một điều tương tự nhưng đã phải từ
chối ngay vì… sợ. Lần này, sợ bị từ chối nữa, ông Lee gửi ngay một số điện
thoại bảo sáng hôm sau sẽ có giám đốc nhân sự Amara bay từ Singapore sang, cô
nên đến gặp.
Lê Thị Ngọc Hà sinh tại TPHCM, tốt nghiệp khoa
quản trị kinh doanh Trường ĐH Kinh tế TPHCM năm 1994.
Hà có một lượng bằng cấp, giấy chứng nhận và
thư biểu dương đáng nể: thạc sĩ ẩm thực tại Trường Quản lý nhà hàng Thụy Sĩ;
khoa quản trị dự án du lịch tại Đại học Manchester, Anh; khóa học quản trị
cao cấp tại Đại học cộng đồng New York, Mỹ…
Hiện nay, Hà đang là giám đốc ẩm thực của
chuỗi nhà hàng Nam Phan, Nam Kha và Au manoir de Khai. Hà khẳng định: “Đến
tháng sau, tôi sẽ là tổng giám đốc Khaisilk”.
Amara là tập đoàn khách sạn quốc tế
lớn thứ ba đang đầu tư ở VN lúc đó. Giám đốc nhân sự nói với cô về cơ hội của
đợt huấn luyện cuối cùng tại Singapore. Ngọc Hà xin thêm thời gian suy nghĩ.
Buổi chiều, người của Amara gọi điện đến nhà cô đề nghị gửi hình để làm
passport. Vậy là đi Sing!
Sáu tháng trời ở Singapore mở ra cho
cô một chân trời lớn hơn: đất nước đảo quốc nhỏ bé này có nền công nghiệp khách
sạn đi trước Sài Gòn chừng mấy chục năm. Những điều đọc trong sách vở, bây giờ
cô đã sờ mó được rồi. Người ta dạy cho Ngọc Hà tất cả: từ cách quản lý nhà
hàng, bar, nhân sự, tính giá...
Cô còn tranh thủ xin học thêm tại
trường dạy nghiệp vụ khách sạn nổi tiếng ở Sing là Shatec. Ngọc Hà bây giờ như
đã chạm được những nấc đầu tiên của những hoạch định riêng cho mình. Cô ký hợp
đồng ba năm với khách sạn Amara trong chức danh trợ lý giám đốc ẩm thực - phụ
trách hội thảo, hội nghị. Sau đó Hà lần lượt làm giám đốc kinh doanh tiếp thị,
trợ lý giám đốc bộ phận kinh doanh (phụ trách phần chiến lược phát triển).
Thời điểm của năm 1998, Ngọc Hà là
một trong những người đầu tiên thực hiện các chương trình tạo sự kiện với vai
trò của một PR. Cô thách thức: “Nếu tôi làm đạt doanh thu được giao, nhân viên
tôi được gì?”. Kết quả, nhân viên cô lúc nào cũng được hưởng lương tháng 14,
còn cô hưởng tới tháng lương thứ... 15. Thời điểm đó các công ty đua nhau tổ
chức hội nghị, hội thảo ở các khách sạn khu vực trung tâm, còn Ngọc Hà thì biến
Amara thành trung tâm tổ chức tiệc cưới, tổ chức các sự kiện cho các công ty
với giá... không thấp một chút nào.
Sau ba năm, một lần nữa Ngọc Hà
quyết định đi học tiếp. Không thể nào chấp nhận cảnh người Việt dù cố gắng cỡ
nào cũng chỉ vươn tới vai trò giám đốc kinh doanh tiếp thị! Và trường cô chọn
là Swiss Hotel Management School - một trường đại học danh tiếng của Thụy Sĩ mà
bất kỳ giám đốc khách sạn nào cũng mơ ước được vào học nơi đó. Cô muốn có một
bằng thạc sĩ ngành ẩm thực!
Số tiền 30.000 USD học phí lẽ ra đủ để
Ngọc Hà mở một doanh nghiệp riêng, nhưng như thế sẽ chỉ quẩn quanh với những gì
đã biết, cô muốn đầu tư vào tương lai hơn. Sang Thụy Sĩ học và được chu du khắp
châu Âu, Hà cảm thấy hài lòng với quyết định của mình. Tốt nghiệp với số điểm
khá cao, Ngọc Hà được các tập đoàn quốc tế nhận vào làm.
Cô chọn Tập đoàn Le Meridien bởi
tính cách trộn lẫn Pháp - Mỹ ở đây. Vậy là sang Anh làm để tranh thủ nộp đơn
xin học thêm các khóa quản lý dự án du lịch của Trường Manchester University.
Cô làm việc với chức danh quản lý, xử lý dữ liệu - hoạch định chiến lược kinh
doanh cho chuỗi nhà hàng khách sạn Le Meridien. Thời gian làm việc 12 giờ/ngày.
Cuối tuần, cô tranh thủ đăng ký làm
bán thời gian cho các nhà hàng, khách sạn khác từ 8-10 giờ/ngày chỉ với mục
đích đi và quan sát nhiều hơn các nhà hàng của Anh như thế nào. Lương của người
Anh bình thường là 4-5 bảng Anh/giờ nhưng với bằng cấp của cô, người ta phải
trả đến 6,5 bảng Anh/giờ.
Tháng 9-2004, Ngọc Hà về VN. Chỉ
định về nghỉ một thời gian rồi lại quay sang Canada với công việc quản lý mà cô
đã tìm được trong một nhà hàng lớn với mức lương tháng là 5.000 đôla Canada.
Còn hai ngày nữa lên đường thì tình cờ Hà bước chân vào nhà hàng Nam Phan, giật
mình nhận ra một vẻ đẹp, theo thói quen ở nước ngoài, cô lại thấy “hễ cái gì
người Việt mà làm đẹp đều thấy tự hào như là của chính mình vậy”. Hỏi ra, nó
nằm trong chuỗi nhà hàng khách sạn của Khaisilk.
Ngọc Hà quyết định ngày mai sẽ nộp
hồ sơ ứng thí vào chức tổng giám đốc: “Từ trước giờ chỉ có tôi đi tìm công việc
chứ không bao giờ để công việc tìm tôi”. Chủ nhà hàng gặp, nhận xét: “Cô có vẻ
thích quyền lực!” rồi đề nghị một thử thách: làm giám đốc ẩm thực, đầu tiên chỉ
phụ trách một nhà hàng rồi sau đó mới tính đến vị trí tổng giám đốc. Cô chấp
nhận và bắt đầu những thay đổi cơ bản của mình, lần đầu tiên sau hơn 10 năm
trời ấp ủ, Ngọc Hà áp dụng công nghệ quản lý chuỗi nhà hàng cho hệ thống của
Khaisilk Group.
Nhân viên sau này kể lại: chỉ trong
bảy tháng cô cải tiến mọi cái bằng mấy năm trời. Cô muốn những vị khách VIP,
các nguyên thủ quốc gia các nước đến TPHCM sẽ chứng kiến những kiểu cách tinh
tế và nghệ thuật phục vụ chẳng thua bất cứ một nơi nào. “Điều căn bản nhất mà
tôi muốn nhân viên mình có được ấy là suy nghĩ nhanh, quyết đoán nhanh và làm
việc nhanh - đó là tiêu chuẩn của một nhân viên trong môi trường làm việc mang
tính quốc tế...”.
Đối với riêng mình, hành trang bao
nhiêu năm ra đi, học hỏi, và nay cô mang trở về VN là niềm vui lớn và cũng là
niềm tự hào, bởi khi nói tới đẳng cấp quốc tế thì nhiều người cứ nghĩ nó đang ở
đâu đâu mà sao không thể là chính tại VN và do con người VN tạo nên!...